Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

Những điều trông thấy


Thánh Thiện?

    18 tuổi. Nàng rời quê ra thành phố, mang theo hương sắc của đóa hoa đồng nội. Cái đẹp dịu dàng của nàng đủ để bao chàng trai thành phố nếu một lần nhìn thấy đều không  khỏi không ước ao...
     19 tuổi, Chị gái nàng xin cho nàng vào làm ở một cơ sở tư nhân, công việc bình thường, phù hợp với trình độ hết phổ thông trung học của nàng, thu nhập bình thường, mọi thứ đều... bình thường, dễ chịu. Nàng vẫn đẹp, dịu dàng, vẫn làm xiêu lòng bao chàng trai trẻ...Nàng vẫn như đóa hoa đông nội tỏa hương, chẳng làm mất lòng ai, dù yêu hay không yêu.  Mọi người ai cũng khen nàng: Thánh thiện!
     25 tuổi nàng lấy chồng sau khi chia tay với một vài mối tình, bỏ lại đằng sau ánh mắt tiếc nuối của bao chàng trai trẻ. Cái bụng căng căng lùm lùm dưới tà áo cưới không làm mất đi vẻ đẹp duyên dáng của nàng. Mấy người k tính thì thầm: "Con gái đẹp thế hay tiềm ẩn những hiểm họa khôn lường"! Mọi người thường ngày vẫn khen nàng thánh thiện, giờ đây nhìn nàng thông cảm: đằng nào mà chả phải đẻ, "trước" một tý chả sao!
      Nàng làm dâu trong hoàn cảnh "đất khách quê người", sống trong gia đình có cả chị dâu và em dâu nhưng chẳng ai phải than phiền về nàng một câu. Nàng khéo léo và chu đáo với mọi người vì thế mọi người nhìn nàng với con mắt thán phục và vẫn gật gù: Thánh thiện!
     Nàng sinh liền 2 đứa con, nếp tẻ đủ cả. Cậu con trai giống bố, cao lớn chững chạc, thông minh. Cô con gái giống mẹ, nhỏ nhắn, xinh xắn, dịu dàng. Hạnh phúc nhà nàng viên mãn, tròn đầy... Hàng xóm xì xào: Nhà ấy có phúc lắm mới cưới được cô con dâu như thế! Bố mẹ chồng nàng chỉ cười và... thở dài..!
      30 tuổi. Gái 2 con nhưng nàng vẫn làm cho có những anh chàng đứng ngồi không yên vì nàng. Nàng khéo léo từ chối cho số điện thoại, tránh các cuộc gặp gỡ không cần thiết, trừ khi có các công việc liên quan, nhưng vẫn chẳng làm mất lòng ai. Mọi người lại nhìn nàng và khen: Thánh thiện!
      Nàng tỏ thái độ rõ rệt, ghét cay ghét đắng cái  anh chàng cùng cấp (đẹp trai, nhưng lại nghèo kiết xác) cứ tìm đủ cách gặp nàng để... bày tỏ lòng "ngưỡng mộ"!
       35 tuổi. nàng chuyển sang làm việc ở một cơ quan nhà nước. Cũng chỉ là công việc phù hợp với trình độ của nàng. Nàng vẫn làm xiêu lòng các đấng mày râu, trong đó có cả một "đồng chí cấp trên" (không đẹp trai nhưng có xe riêng và rất ga - lăng)  Nàng vẫn khéo léo chối từ các cuộc gặp không cần thiết, (khổ nỗi các cuộc gặp với Sếp thì làm gì có chuyện không cần thiết), nàng vui vẻ cho số điện thoại vì đằng nào mà Sếp chả biết!!!
     37 tuổi. Nàng được cất nhắc lên làm công việc... khá hơn một tý so với khả năng của nàng. Công việc giờ đây nàng hay phải gặp "đồng chí cấp trên"  nhiều hơn! Các cuộc tiếp xúc thường xuyên hơn, bận bịu với "cấp trên" hơn,  khiến nàng phải căng sức ra mà thu xếp. Ăn uống rồi đi... hát. Nàng hát không hay nhưng hay hát  Người ta chỉ ngắm chứ không nghe nàng hát  Rồi còn phải "đỡ" cho Sếp lúc say nữa chứ! Làm điểm tựa cho Sếp ngả đầu vào vai để ngủ, lấy chỗ cho bàn tay vô thức của kẻ say vuốt chỗ nọ, đụng chỗ kia... Mới đầu nàng chống đỡ yếu ớt rồi sau cũng phải chịu đựng một cách..."hơi khó chịu một tý"! Rồi khi Sếp thích uống cafe trong khi mọi người uống bia, nàng lại phải "thu xếp" đi cùng Sếp ra "quán bên cạnh" uống cafe cho tỉnh táo!!! 
       Nàng bắt đầu diện những bộ đồ đắt tiền hơn trước, trang điểm nhiều hơn trước, đi làm về muộn hơn trước, và hình như... "thu nhập" cũng nhiều hơn trước!
      Tuy nhiên nàng vẫn lo chu đáo cho các con, không để bố mẹ chồng phải phiền lòng vì các buổi chiều về muộn của nàng. Buổi tối thì nàng tuyệt đối không ra khỏi nhà vì phải kèm các con học bài. (Trừ trường hợp đặc biệt). Nàng khéo kéo thu xếp mọi thứ đâu vào đấy, không làm mất lòng Sếp, không để điều nọ tiếng kia với ai, vì thế phu quân nàng vẫn yên lòng khi có người vợ vừa xinh vừa đảm như nàng. Nàng vẫn đẹp dịu dàng, vẫn chu đáo với mọi người. Mọi người vẫn khen nàng: Thánh thiện!
      Mọi người bắt đầu đý đến nàng, nhín nàng bằng nhiều ánh mắt khác nhau. Người sống hời hợt, xuề xòa vẫn chỉ biết khen nàng, còn người sâu sắc, kỹ tính nhìn nàng với cái nhìn khắt khe... Thì ra con người ta làm cái gì cũng có lý do riêng của nó!
       Đến hôm nay, nhiều người vẫn nhìn nàng với con mắt đầy thiện cảm và khen: Thánh thiện!
        Ôi..! Con người nàng, Thánh thiện!!!

                                                            tháng 5/2013

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

Về Quê

Dịp nghỉ lễ năm nay tương đối dài, thuận lợi cho những người có điều kiện đưa gia đình đi du lịch nhiều nơi trong và ngoài nước. Cơm nguội chẳng đi được đâu xa, anh xã thì không được nghỉ ngày nào. Thế là Cơm nguội và 3 con khăn gói  về quê thăm Bà nội của các cháu, thấy vui và ý nghĩa!

Mừng ngày đất nước hòa bình
Hôm nay bốn mẹ con mình về quê
Nắng vàng trải dọc triền đê
Mênh mang ngọn gió, rặng tre rì rào

Mẹ già bước thấp bước cao
Sáng nay ra tận bờ ao đứng chờ
Tám mươi chân chậm, mắt mờ
Trông con, và ngóng cháu thơ về nhà!
Niềm vui rạng rỡ tuổi già
Lại gom nào bánh, nào quà con đi...
Thân thương ruộng lúa, bờ đê

Lòng con mang nặng tình quê ngọt ngào!
                                     
                                   dịp nghỉ lễ 30.4 _ 1.5/2013






Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

Không đề

Chiều nay thả bước phố quen
Chợt nghe hồn lạc về miền phố xưa...
Chiều nao trời đổ cơn mưa

Ướt sao ướt cả trang thơ vụng về.
Em ngồi hong lại đam mê
Lắng nghe mùa Hạ đang về xôn xao...


Chợt lòng mình thấy nao nao
Viết dòng thơ tạm biệt chào tháng Tư!


                                       28/4/2013

Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

Gửi Chị

( Tặng chị Hồng Loan)

Bất ngờ và thú vị
Niềm vui sướng ngất ngây
Khi em cầm trên tay
"Khoảnh khắc và Mãi mãi"


Tình chị từ Quảng Ngãi
Ra Hà  Nội cùng em
Mát như giọt sương đêm
Dịu dàng như cơn gió!


Vẫn từng câu từng chữ
Em đọc đã nhiều rồi
Nhưng cảm nhận ngoài đời
Không giống trên blog


Giản dị mà sâu sắc
Tinh tế mà thân thương
Gom "khoảnh khắc" đời thương
Chị làm nên "mãi mãi"...


Em gửi vào Quảng Ngãi
Lời thăm chị phương xa
Chúc chị mãi thăng hoa

Một tâm hồn tươi trẻ

Chúc chị thêm sức khỏe
Và hạnh phúc tràn đầy
Ra Hà Nội lần này
Mình gặp nhau chị nhé!


                         tháng 4/2013

Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

Nhân Ngày Giỗ Tổ

Ngày giỗ Tổ
Con không có dịp hành hương về Phú Thọ
Dâng nén nhang tưởng nhớ Vua Cha
Chút lòng thành con hướng từ xa
Xin gửi về nguồn cội
Cùng bao điều ước ao mong mỏi
Cho quê hương nước Viết Nam này
Được bình yên, từng ngày đổi mới
Và dân mình hạnh phúc, vinh hoa...

Nhân ngày giỗ Tổ nước nhà
Con xin có nén hương xa gửi về!

                                   nhân ngày Giỗ Tổ 10/3







Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

THANH MINH


Trời trong nắng tỏa xôn xao
Vẳng nghe như tiếng rì rào cỏ cây
Nghĩa trang thanh vắng chiều nay
Con đi tảo mộ nhân ngày Thanh minh.
Ẩn trong hương khói lung linh
Ngỡ như còn đó bóng hình của Ba
Mắt cay dòng lệ nhạt nhòa
Nghẹn ngào con lại gọi Ba, lặng thầm.....
Ở nơi xa thẳm mênh mông
Con xin Ba hãy yên lòng Ba ơi
Mẹ thêm hai chắt nữa rồi
Cháu con đùm bọc thêm vui tuổi già...


Thanh minh con đến thăm Ba
Êm đềm trong cõi bao la đất trời...


                                                       Tết Thanh minh 2013

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

BẤT CHỢT

Anh trở về bất chợt giữa mùa xuân
Trời đang ấm bỗng hôm nay trở gió

Cùng mưa về làm ướt đầm cây cỏ

Gi
ọt sương tan trong phút chốc mong manh !

 Anh trở về bất chợt giữa mùa xuân
Câu yêu thương chưa một lần dám nói

Để chốn xưa nay trở thành bến đợi

Để nhớ thương dài theo mãi tháng năm !


Anh trở về bất chợt giữa mùa xuân
Chẳng dám nói những gì mình đang nghĩ

Em vẫn thế, tất cả đều như thế

Gió mùa về lòng lại thấy tái tê...


Lòng mênh mang khi bất chợt gió về ...

                                                Cơm nguội, ngày trở gió

P/S: Cơm nguội bận bù đầu, (ngày chủ nhật cũng không được nghỉ), cộng với bệnh lười ngày càng nặng thêm, với lại cảm hứng sáng tác dạo này trôi đâu mất... nên chưa thđăng bài mới. Bài này Cơm nguội viết trong một ngày trở gió giữa mùa xuân đã đăng bên Yahoo! Blog Việt Nam. Blogger nào đọc rồi chịu khó đọc lại, còn nếu chưa đọc thì coi như ... bài mới! Xin được sự cảm thông!